12/3/11

Viết cho con

Con yêu!
Ba lại viết những dòng này cho con. Đó là những chuyện tiếp sau khi con đi nhà trẻ.
Sau khi con đi nhà trẻ được một ngày thì ngày hôm sau, 12-2-2011, bà ngoại con mất. Vì đã lường trước được điều này nên cả nhà cũng không quá bất ngờ và đau lòng. Tất nhiên, những giọt nước mắt tiếc thương cũng đã rơi xuống, âm thầm, lặng lẽ. Ba ở bên má con để an ủi, chia sẻ với má nỗi đau mà ba đã chịu đựng mười ba năm trước đây khi bà nội con qua đời.
Ngày bà ngoại mất, ba má buộc phải gửi con cho dì Chín để cùng với cả gia đình lo đám tang cho bà ngoại. Rồi đến trưa thì ba đón con về và đưa con vào nhà má Bảy để cho con được yên tĩnh nghỉ ngơi. Nhưng con nhớ má nên ba phải đưa con về lại nhà ông bà ngoại.
Con rất ngoan, thực sự là một đứa bé rất ngoan, không khóc lóc, quấy phá gì. Ngược lại, con còn làm cho tất cả những ai nhìn thấy con đều cảm thấy vui vì con luôn tươi cười với mọi người.
Đây là tấm hình chụp con vào thời điểm đó.