30/4/10

Viết cho con trai yêu quý
















Con yêu! Ba viết những dòng này cho con để sau này, khi con lớn khôn, hãy đọc và hồi tưởng lại hình ảnh bé nhỏ của con nhé!!!

Vào bệnh viện

Chiều 26/02/2010, trong lúc ba đang đi mua thuốc cho mẹ con thì nhận được cuộc gọi từ mẹ con:"Anh ơi, em bị vỡ ối rồi!". Thật tình lúc đó, ba bủn rủn tay chân, ba mẹ không nghĩ rằng con muốn chào đời sớm như thế!!! Theo các bác sĩ khám cho mẹ con dự đoán thì con sẽ chào đời vào ngày 21/03/2010, như vậy con đạp bụng mẹ để đòi ra sớm gần một tháng đó Tiểu Hổ An An của ba mẹ!
Rồi ba vội vã chạy về nhà (vì nghe nhầm, lẽ ra ba phải chạy thẳng ra bệnh viện), trong lúc đó, mẹ con được Má Hai và Má Bảy đưa lên taxi, Bệnh viện Từ Dũ thẳng tiến! Ba chạy được nửa đường thì ba biết là mẹ con đang đi ra bệnh viện nên ba cũng vội vã đi thẳng ra bệnh viện.
Ba đến bệnh viện trước mẹ con, gửi xe xong ba hối hả chạy vào bệnh viện, sau đó ba mới thấy taxi chở mẹ con đến! Vì lúng túng nên mẹ con nói taxi đưa đến phòng khám nhưng vào lúc đó đã gần 7 giờ tối nên các bác sĩ đã nghỉ khám. Ba nói tài xế đưa mẹ ra phòng Cấp cứu. Ba đỡ mẹ con xuống xe rồi ba dìu mẹ vào phòng Cấp cứu, lúc đó nước ối vẫn chảy trong người mẹ ra, ướt cả quãng đường mẹ con đi. Sau khi làm thủ tục (điều trước tiên là phải đóng tiền, khà khà con nhớ nhé, ba mẹ không bao giờ tiếc con nhưng xã hội là thế con trai ạ, muốn gì thì phải có tiền!!!) và chọn bác sĩ mổ, rồi mẹ con được đưa vào Phòng sinh. Má Hai, Má Bảy và ba được y tá báo sang Phòng Chờ sinh ngồi chờ. Chờ được khoảng gần một tiếng đồng hồ thì ba nghe người ta gọi người nhà của mẹ, tất nhiên đó là ba rồi. Ba đóng tiền cho mẹ ăn cơm, thực ra ba cũng đoán là mẹ con đang đau đớn làm sao ăn nhưng vì để giữ sức khỏe cho mẹ, các bác sĩ vẫn yêu cầu mẹ con phải ăn. Rồi tiếp tục ngồi chờ. Vì Má Bảy phải về nghỉ sớm để hôm sau còn đi bán hàng và Má Hai cũng mệt mỏi sau một ngày dạy học căng thẳng, ba hối hai Má về đi để ba ở lại. Thế nhưng hai Má cũng nấn ná đến gần 10:00 đêm mới về. Con cũng nên biết là Má Bảy phải thức dậy để đi bán lúc 02:00 sáng. Nói thế để con biết cả nhà ngoại rất thương con và mong con chào đời biết chừng nào! Tất nhiên ba cũng kịp gọi điện để báo cho bác Ngân biết là mẹ con đã nhập viện. Nhưng nhà nội ở quá xa, không thể giúp gì ba má lúc đó.

Con chào đời!

Rồi một mình ba chờ đợi trong bệnh viện mà không biết có chuyện gì đang xảy ra với mẹ. Ba bồn chồn lo lắng, đứng ngồi không yên. Ba đăng ký dịch vụ sinh gia đình, tức là nếu mẹ con sanh thường, ba sẽ được đứng bên mẹ con để động viên mẹ và được chứng kiến con trai ba mẹ chào đời. Thế nhưng đến 11 giờ đêm thì người ta lại yêu cầu ba ký giấy xác nhận để mẹ được mổ. Khi chạy lên lầu gặp mẹ con, thiệt là thê thảm. Mẹ con đầu tóc rối bời, mặt xanh như tàu lá. Ba cúi xuống hôn trán mẹ để động viên mà mẹ còn không nhận ra ba vì mẹ chịu đựng cơn đau bụng sanh từ lúc 7:00 tối hôm đó cho đến 11 giờ, tức là sau 4 tiếng đồng hồ chịu đau đớn, các bác sĩ mới quyết định mổ cho mẹ! Con đừng vội trách các bác sĩ, tất cả là vì họ muốn con được sanh thường, và tạo điều kiện cho ba mẹ có đứa con thứ hai. Vì nếu sanh mổ thì đến lúc mẹ có thể thụ thai an toàn, có thể em con sẽ không được bình thường như con do ba mẹ đã lớn tuổi.
Sau khi ký giấy, ba lại xuống phòng chờ ngồi. Cho đến gần 01 giờ sáng, người ta lại kêu đến ba để gặp mặt con. Đây là giây phút ba hồi hộp nhất nhưng cũng mong đợi nhất đó con!!!

Lần đầu gặp nhau!

Khi ba chạy lên đến nơi (con nhớ nhé, ba chạy chứ không đi), người ta cho ba xem một bé trai hoàn hảo đến từng milimet! Thật tuyệt vời với cảm giác lần đầu được gặp con yêu! Ba không đủ từ ngữ để diễn tả cảm xúc của ba lúc ấy! Ngay khi ba nhìn thấy con, ba biết rằng ba sẽ yêu con hơn bất cứ thứ gì khác trên đời này! Con chào đời lúc 11 giờ 40 phút đêm 26/02/2010, tức là giờ Tí, ngày 13 tháng Giêng năm Canh Dần, cân nặng chỉ 2,7kg!
Sau đó, người ta đưa con vào phòng Dưỡng nhi vì con hơi nhỏ. Còn mẹ thì người ta báo sẽ đưa sang Phòng hồi sức. Đêm đó, gia đình mình mỗi người một nơi.

Đoàn tụ!

Nguyên ngày 27/02 là ngày ba cần chăm sóc mẹ con. Ba chỉ gặp con được một phút vào lúc 9:00 sáng hôm đó. Cho đến sáng ngày 28/2, ba mới được phép của các bác sĩ để đưa con về cùng phòng với mẹ. Con biết không, khi ba đến phòng Dưỡng nhi, trong phòng có tất cả 20 chiếc nôi với mỗi nôi là một bé trong đó!!! Ba không biết con đang ở chiếc nôi nào vì trong phòng tất cả các bé đều yên lặng. Khi cô y tá hỏi ba tên của thai phụ (tức là mẹ con để xác định ba sẽ con của ai), ba vừa trả lời xong thì ba chợt thấy có một bé giơ hai tay hai chân lên đạp đạp và khóc ré lên. Thế là cô y tá nhìn vào chiếc nôi đó. Chính là con trai ba má. Con làm như thế để cô khỏi tìm và vì con nhận ra tiếng của ba mà, đúng không con yêu?

Vượt qua chướng ngại vật đầu tiên

Rồi liên tiếp 2 ngày sau đó, con trai ba mẹ phải chịu đựng cảnh bị bịt mắt, và phải nằm trong lồng có đèn chiếu vì con bị vàng da. Đó là chứng vàng da sinh lý mà hầu hết các đứa trẻ sinh non đều phải chịu. Ngày đầu tiên, con khóc dữ lắm, làm cho ba mẹ rất đau lòng nhưng không biết làm cách nào để chữa khỏi ngay cho con mà không cần đến cái lồng ấy. Ba mẹ đã tâm sự với con rất nhiều, nói với con rằng ba mẹ yêu con hơn bất cứ thứ gì trên đời này, và sẵn sàng đánh đổi cả sinh mạng để cứu con. Nhưng con cần chịu đựng cảnh nằm trong lồng này cho đến khi các bác sĩ nói rằng con đã an toàn. Rồi đến ngày thứ hai, ba mẹ không biết chắc là con có nghe được ba mẹ hay không nhưng con tỏ ra cam chịu, mỗi lần ba bịt mắt con thì con không biểu lộ sự phản đối nhưng mỗi lần bịt mắt con để đưa vào lồng là mỗi lần ba cảm thấy như tim gan của ba bị sát muối vậy. Nhưng con trai ba mẹ thật là dũng cảm, con đã chịu đựng đủ hai ngày đêm và đến sáng ngày thứ ba, bs cho lấy máu xét nghiệm, chỉ số bilirubin trong máu con ở mức an toàn nên không cần nằm trong lồng nữa. Điều đó làm cha mẹ rất vui! Đến ngày 04/03 thì con được xuất viện. Tấm ảnh mà con thấy đây là ba chụp khi con đã về đến nhà ông bà ngoại. Còn trên nữa là một trong những tấm ảnh đáng yêu khác của con đó!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét