28/6/15

Hôm nay Kiến An thấy ba mặt giận liền hỏi:
- Ủa ba thấy con ba có zui hông?
- Có chứ
- Zui sao mặt ba gầu gầu zậy? Giống con chó mặt xệ!
Hai cha con cười thật đã.
Mình hỏi tiếp:
- Ủa sao con biết con chó mặt xệ?
- Con biết chứ.
- Nó sao?
- Hai cái má nó chảy xuống tới cổ luôn. KA vừa nói vừa lấy tay bẹo cái má mình kéo xuống.
Thiệt là có ông con cưng quá đi thôi.

5/2/14

Lại đối đáp của Kiến An

Buổi sáng

Sáng hôm qua, KA mắc tè quá nên chạy ngay vào toilet để pee pee, không ngờ mẹ KA đang đứng phía trong nên hứng trọn dòng nước của hắn. Hắn còn nhe răng cười nhăn nhở. Mình nói:
- Con xin lỗi mẹ chưa?
- Con xin lỗi mẹ.
- Con cố ý phải không?
- Con khống cố ý đâu, con cố tình đó.
Bình lựng: Sao biết hai từ này mà dùng cùng lúc vậy trời?

Buổi tối

Hắn xàng ràng làm cho mình bực mình, liền la hắn: cha mày.
Hắn hỏi lại:
- Cha mày là ai?
- Là ba đây nè?
- Sao ba chửi ba chi?

10/12/12

Đối đáp của Kiến An

Ba mẹ cho con đi chơi. Con ngồi trước cái xe tay ga tàng tàng của ba mà không có cái ghế gác chân. Ba nói với mẹ:" Quên mang cái ghế cho con nó gác chân".
Con trả lời:" Sao ba gọi là nó. Ba phải gọi là con chứ?". Khi con trả lời ba câu này, con đang ở tháng thứ 33, còn 3 tháng nữa con mới tròn 3 tuổi.
Trẻ con bây giờ khôn quá.
Ba không hình dung được.

12/7/12

Kiến An của ba
Trong thời gian qua, ba đã lơ là khi không viết cho con. Trong khoảng thời gian từ hai tuổi đến hiện tại con được hơn 28 tháng, có biết bao nhiêu niềm vui con mang lại cho cả nhà.
Thực sự con đã làm cho cả nhà ngạc nhiên vì con biết đối đáp.
Khi ba nghiêm giọng để trách con, con đã biết nói:'Thôi, ba đừng có la nữa".
Khi con mạnh tay đánh vào mặt má Hai, má Hai hỏi con là con nựng hay đánh má Hai thì con trả lời :"Con nựng má Hai, con thương má Hai.

20/11/11



Con yêu!

Hôm nay là ngày đặc biệt 20.11.2011, là ngày mừng của mẹ con, giáo viên.
Ba tranh thủ viết về những gì con đã thể hiện trong ít ngày qua, khi khôn lớn, nó sẽ là kỷ niệm đẹp của con đó.

Đầu tiên là ngày cũng đặc biệt trong năm 11.11.2011, ngày mà mẹ con đã quyết định sẽ cho con chuyển tiếp từ em bé bú sang em bé ăn. Sau khi mẹ con ngừng cho con bú, con đã hôn mẹ nhiều lần rồi hỏi: "Vui vẻ hông? Vui vẻ hông? Vui vẻ cho bú!!!" Con làm ba mẹ ngạc nhiên khi con nói như thế, con chỉ mới có 20 tháng rưỡi tuổi.

Ba cũng mới bắt đầu dạy chữ cho con, đến thời điểm ba đang viết bài này thì con đã đọc được các mẫu tự: a, b, c, d, e, ê, i, o, u và từ: ba. Con cũng đã nhận dạng được rất nhiều con thú nuôi trong nhà cũng như thú rừng, các loại động vật dưới biển, dưới sông...Ba mẹ rất mừng vì con học rất nhanh. Ba mẹ không ép con học, chỉ là dạy con cho vui mà thôi.

Ở trên là tấm hình con đi thảo cầm viên, còn tấm dưới là đi Vũng Tàu.

Thương con rất nhiều!

Ba của con.


5/10/11

Hôm nay ba nên viết về con trai ba vài dòng.
Con đã được 19 tháng, nói nhiều và đã biết nói theo tình huống. Ba má gửi con nhà bác Năm, bác Loan là em của bác Năm mắng yêu con, gọi con bằng mày xưng tao thì con trả lời:"Bác Loan, đừng chửi em". "Em ở đây là mọi người hay gọi con bằng em.
Mấy hôm nay, ba dạy con đọc chữ và con đã nhận biết chữ O, E, I và B.

Đây là hình ảnh con đang đi dạo bên con rạch gần nhà mới
Tấm dưới là con đang xem bài "Chú ếch con" do nhóm thí sinh Đồ Rê Mí 2011 hát.



Ba má yêu con nhiều.

17/5/11

Những kỷ niệm về con

Con yêu!

Hôm nay con lại bị ho rồi. Dạo gần đây con hay bị nhiễm trùng hô hấp trên (theo lời bác sĩ) hay cụ thể là con bị ho. Có thể là con càng lớn thì con càng dễ bị nhiễm trùng hơn do sữa mẹ đã không còn giúp con được nhiều như khi con còn nhỏ. Nhân tiện, để ba nhớ lại những thời điểm đáng nhớ của con nhé.

Xem nào, khoảng hai tháng rưỡi tuổi thì con biết phản ứng tích cực, cười rất tươi khi ba má nói chuyện với con. Ba tháng rưỡi tuổi thì con biết lật nhưng đến bảy tháng rưỡi tuổi con mới biết bò. Xem ra con thích hợp với cái gì rưỡi rưỡi chứ không phải là số chẵn hả con yêu.Thế cũng là điều tốt vì tự nhiên vốn là số lẻ.

Mười một tháng rưỡi tuổi là con đi nhà trẻ, đó thời điểm bắt buộc, ba má vốn không muốn đưa con đi gửi nhà người lạ nhưng vì sức khỏe của bà ngoại rất yếu, má Hai của con không thể chăm sóc con được vì còn phải chăm sóc bà ngoại. Con đi nhà trẻ được hai ngày thì bà ngoại con mất! Sau khi đã chăm lo đám tang cho bà ngoại, má Hai của con cũng muốn con được ở nhà để má Hai chăm sóc nhưng ba má thấy rằng con đi nhà trẻ có vẻ thích hợp với con hơn. Vì nơi đó có thêm mấy người bạn nhỏ tuổi làm bạn cùng con. Nhà trẻ của dì Năm cũng chăm sóc con rất tử tế. Khi đón con từ nhà dì Năm về, con trai ba má sạch sẽ, thơm tho làm sao. Con dạn dĩ hơn, đã biết phản ứng nhiều hơn vì con tiếp thu nhanh lắm. Chẳng hạn như khi con mười tháng tuổi, ba quyết định cho con uống nước bằng bình có vòi hút thay vì dùng bình có núm vú. Ba dạy con cách hút nước chưa tới ma mươi giây là con đã biết cách hút rồi. Cả trước khi đó và sau này ba má dạy con biết ra tín hiệu bye bye, con giơ bàn tay bé nhỏ ra vẫy vẫy, lắc qua lắc lại nhìn mới đáng yêu làm sao. Rồi thì khoảng 12,5 tháng con biết nói những từ đầu tiên, đó là "Ba" và "Chơi". Tất nhiên là nói chưa sõi nhưng ai cũng hiểu. Do Ba hay chở con đi chơi nên con cũng biết từ này. Rồi đến khi con được 13,5 tháng, con chập chững những bước đi đầu tiên. Nhìn con chập chững bước, nghe miệng con nói  từ của trẻ con, cả nhà cùng hạnh phúc, vui vẻ. Ba cũng không nhớ hết được con đã nói và làm những gì nhưng thời điểm này cả nhà đều vang tiếng cười do con mang đến. Ví như má Hai con đọc câu gì đó mà câu cuối là "bờ ao ông Chánh có nhiều cá tôm", chắc là được nghe vài lần nên khi má con lặp lại 'bờ ao ông Chánh có nhiều..." thì con nói tiếp "cá côm". Ôi, con nói thì làm cho ba má và cả nhà thêm vui.

12/3/11

Viết cho con

Con yêu!
Ba lại viết những dòng này cho con. Đó là những chuyện tiếp sau khi con đi nhà trẻ.
Sau khi con đi nhà trẻ được một ngày thì ngày hôm sau, 12-2-2011, bà ngoại con mất. Vì đã lường trước được điều này nên cả nhà cũng không quá bất ngờ và đau lòng. Tất nhiên, những giọt nước mắt tiếc thương cũng đã rơi xuống, âm thầm, lặng lẽ. Ba ở bên má con để an ủi, chia sẻ với má nỗi đau mà ba đã chịu đựng mười ba năm trước đây khi bà nội con qua đời.
Ngày bà ngoại mất, ba má buộc phải gửi con cho dì Chín để cùng với cả gia đình lo đám tang cho bà ngoại. Rồi đến trưa thì ba đón con về và đưa con vào nhà má Bảy để cho con được yên tĩnh nghỉ ngơi. Nhưng con nhớ má nên ba phải đưa con về lại nhà ông bà ngoại.
Con rất ngoan, thực sự là một đứa bé rất ngoan, không khóc lóc, quấy phá gì. Ngược lại, con còn làm cho tất cả những ai nhìn thấy con đều cảm thấy vui vì con luôn tươi cười với mọi người.
Đây là tấm hình chụp con vào thời điểm đó.

11/2/11

Ngày đầu con đi nhà trẻ

Con trai yêu quý của ba má!

Hôm nay thứ Sáu 11-02-2011, là ngày đầu tiên trong đời con phải xa ba má để đi đến nơi xa lạ. Đó là nhà trẻ!!!
Từ ngày con chào đời đến nay, ba má và má Hai của con thay nhau chăm sóc con. Những lúc ba má đi làm thì có má Hai ở nhà với con. Má Hai khen con rất ngoan và thông minh, không nhõng nhẽo. Nhưng hôm nay thì má Hai và ba má lực bất tòng tâm, vì lý do sức khỏe của bà ngoại không tốt, má Hai phải tập trung săn sóc bà ngoại, thành ra không thể chăm sóc con được. Lúc ba má đưa con đi nhà trẻ, ba nghe má con nói lại là má Hai rơm rớm nước mắt. Ba má biết má Hai rất là yêu con, không muốn xa con nhưng như ba đã nói lý do ở trên, nên má Hai phải đau lòng mà để con đi nhà trẻ.
Theo ba má thì con đi nhà trẻ, thực tâm ba má rất buồn. Nhưng suy cho cùng thì con có cơ hội làm quen môi trường mới, con sẽ tiếp xúc với những bạn nhỏ của con. Con sẽ thấy những cơ hội cho em bé mà ở nhà có thể con không có dịp gặp.
Khà khà, con trai ba đã trải qua ngày đầu tiên đi học được...nửa ngày thì ba nhận được điện thoại của nhà trẻ:" Anh ơi, cháu nó khóc, anh ra đón cháu về nhé. Ngày đầu tiên, cháu đang làm quen mà chỉ khóc sơ sơ, thế là giỏi lắm rồi! Thôi anh đón cháu về để cho cháu tập từ từ rồi hãy gửi nguyên ngày!". Thế là ba ra đón con về. Khi thấy con trong vòng tay dì Chín là người chăm con mà con đang nức nở, sao ba thấy thương con trai bé bỏng của ba má quá. Nơi giữ trẻ nói con rất ngoan, nói biết nghe, không khóc dai. Thôi, ngày đầu như thế đã con nhé.
Gắng lên con trai, con phải đương đầu với cuộc sống rồi đó.
Ba má yêu con thật nhiều!















1

1/10/10

Con trai ba

Hi con yêu !

Hôm nay con đã tròn 9 tháng. Hôm nay có dì Ba ẵm con một lúc nên ba tranh thủ viết cho con vài dòng.
Ba nhớ lại vài kỷ niệm vui nè: lúc còn trong bệnh viện, được 3 ngày tuổi, khi con cười, bà ngoại của cậu nhóc nằm cùng phòng với con nói rằng :"Con trai mà có hai lúm đồng tiền, cậu này lớn lên gái theo dữ lắm nè". Con cười! Ba lại nói :"Quên đi con, phải có tiền thật, lúm đồng tiền không cũng chả ích gì đâu!". Con cười tiếp, lạ thật. Ba không cho rằng con hiểu được nội dung câu chuyện, chỉ đơn giản là con nghe tiếng của ba thì con cười. Thế thôi!
Khoảng 2,5 tháng tuổi, con bắt đầu biết cười khi ba má hay mọi người gọi tên con, biết u a u ơ đáp lại khi ba má nói chuyện với con.
3,5 tháng tuổi, con biết lật.
4,5 tháng tuổi, khi ba để con nằm trước mặt ba nhưng ba không nhìn con mà lại xem tivi, con đã gọi a a càng lúc càng gọi to cho đến khi ba nhìn con thì con cười thật tươi. Thế là con đã chỉ cho ba thấy, khi giao tiếp phải nhìn vào mặt người đối diện! Khà khà, sao ba má yêu thế cái cách con gọi ba má và con cười!
Xin lỗi con, ba không thể nhớ hết những điều thú vị mà con mang đến cho ba má trong đời sống hàng ngày.
Đến 7 tháng tuổi thì con biết vỗ tay, khoàng 8 tháng thì biết bye bye. Khi gặp ai đó xong và ba má nói là bye bye thì con giơ tay và gập gập cái bàn tay trắng nõn, mũm mĩm dễ thương lắm!
Nhân dịp đưa con đi chích ngừa, ba đưa con lên công ty nơi ba làm việc và chào mọi người. Thật là vui vì họ cũng rất là thích con!